Tin tức

Tây Ban Nha - Cỗ máy đích thực của De La Fuente

Đánh giá
Facebook Twitter Google Myspace
World Cup 2026 đã bùng nổ với nhiều màn tỏa sáng cá nhân nhưng Tây Ban Nha mới là đội giành chức vô địch. Không có ngôi sao nào thực sự nổi bật trong đội hình của La Roja nhưng đó là cỗ máy đích thực mà HLV De La Fuente đã xây dựng.

Sau chức vô địch EURO 2024, thầy trò De La Fuente đã chinh phục cúp vàng thế giới

Không có câu chuyện cổ tích lần thứ 2 cho Lionel Messi! Cách đây 10 năm, cũng tại sân MetLife, Messi đã lặng người, chấp nhận số phận khi Argentina để thua Chile ở chung kết Copa America 2016. Và rạng sáng nay, MetLife lại lưu giữ kỉ niệm buồn nữa của El Pulga khi Argentina bất lực toàn tập trước Tây Ban Nha cho dù họ đã đưa trận đấu vào hiệp phụ.

Messi đã khóc nhưng không nhiều CĐV trung lập khóc cho Argentina bởi họ đã thua tâm phục khẩu phục trước đối thủ hơn hẳn về mọi mặt. Tỉ số chỉ là 1-0, được quyết định trong hiệp phụ nhưng đây lại được đánh giá là 1 trong những trận chung kết chênh lệch nhất lịch sử. Dễ hiểu thôi bởi Argentina hoàn toàn chịu trận, phải chờ tới phút 106 để tung cú dứt điểm đầu tiên.

Tây Ban Nha áp đảo với tỉ lệ kiểm soát bóng 65%. Argentina kiểm soát bóng 35% nhưng phần lớn chỉ là chuyền qua lại để giảm nhiệt, không thể phát triển bóng lên tuyến trên. Thống kê đáng lưu ý nhất của Argentina là 11 pha cứu thua của thủ thành Emiliano Martinez. Với nhiều người, Martinez có lẽ xứng đáng đoạt giải Găng vàng World Cup 2026 hơn Unai Simon, thủ thành không phải làm việc quá nhiều ở giải năm nay.

Argentina đã chủ động chơi rắn để phá lối chơi của Tây Ban Nha. Nhưng cách chơi này không hiệu quả, thậm chí còn khiến họ phải trả giá với tấm thẻ vàng thứ 2 của Enzo Fernandez ở cuối hiệp 2. Đấy là dấu chấm hết cho đoàn quân của Scaloni. Họ bị truất ngôi vương mà không có gì phải tiếc nuối.

Argentina đã thể hiện tinh thần vượt khó đáng khâm phục để lê bước tới chung kết. Trong đó, phải kể tới 2 cú ngược dòng khó tin trước Ai Cập (vòng 1/8) và Anh (bán kết). Nhưng ở chung kết, họ không còn may mắn khi phải chạm trán đối thủ hơn hẳn về trình độ và tư duy chơi bóng.


Messi và các đồng đội bất lực trước đối thủ hơn hẳn về trình độ

Phẩm chất ấn tượng nhất mà Tây Ban Nha thể hiện ở trận chung kết rạng sáng nay là sự kiên nhẫn và điềm tĩnh. Thực tế, đây là trận đấu rất khó xem khi nó diễn ra 1 chiều, bị cắt vụn bởi nhiều tình huống phạm lỗi, khác hẳn với đại tiệc cách đây 4 năm tại Qatar.

Với lối chơi pressing, Tây Ban Nha đã dễ dàng bẻ gẫy các pha phản đòn của Argentina ngay ở khu vực giữa sân. Trong thế trận áp đảo, La Roja hoàn toàn có thể đẩy cao áp lực để giải quyết trận đấu ngay trong 90 phút chính thức. Nhưng De La Fuente là HLV vốn rất điềm tĩnh. Ông chọn lối chơi kiểm soát, gây áp lực từ từ với niềm tin sẽ bẻ gãy hàng thủ của Argentina.

Trên sân, các cầu thủ Tây Ban Nha cũng thể hiện rõ sự kiên nhẫn và điềm tĩnh, không sa vào các cuộc tra tấn thể lực với Argentina. Và cuối cùng, tính toán của De La Fuente đã cho nghiệm đúng khi 2 cầu thủ vào sân thay người, Nico Williams và Ferran Torres đã phối hợp ghi bàn thắng duy nhất trong hiệp phụ.

Tây Ban Nha không bùng nổ như Pháp, cũng chẳng tạo nên cảm xúc ngược dòng kiểu Argentina. Tuy nhiên, họ thành công đơn giản là biết cách kiểm soát nhịp độ trận đấu, khiến đối thủ phải chơi bóng theo cách của mình. Không phải ngẫu nhiên mà La Roja cùng với chức vô địch World Cup 2026 đã lập kỉ lục mới với chuỗi 38 trận bất bại trên mọi đấu trường.

Vậy điều gì làm nên thành công cho Tây Ban Nha ở World Cup 2026?

Đầu tiên, phải khẳng định đây là kì World Cup khá thú vị với màn tỏa sáng của nhiều ngôi sao như Kylian Mbappe, Michael Olise, Ousmane Dembele (Pháp), Lionel Messi (Argentina), Erling Haaland (Na Uy), Harry Kane hay Jude Bellingham (Anh)… Tuy nhiên, Tây Ban Nha mới là đội giành chức vô địch và nó là minh chứng cho chân lí “Bóng đá là môn thể thao của tập thể”.


Tây Ban Nha là tập hợp của nhiều cầu thủ vừa trải qua mùa giải đầy khó khăn ở CLB

Không phải Tây Ban Nha không có những ngôi sao, nhưng De La Fuente không lấy ngôi sao nào làm trung tâm để phát triển lối chơi. Pedri được đánh giá cao ở World Cup 2026 nhưng đã bị đẩy lên băng ghế dự bị sau vòng 1/8. Lamine Yamal là tên tuổi lớn nhưng được De La Fuente sử dụng như 1 tiền vệ cánh truyền thống, khác hẳn vai trò “siêu anh hùng” như ở Barcelona.

De La Fuente có diện mạo bề ngoài giống Giáo sư khoa học hơn HLV bóng đá. Thực tế, ông đã cống hiến hàng chục năm cho các đội trẻ Tây Ban Nha nên rất hiểu đâu là lối chơi phù hợp nhất. Triết lí của nhà cầm quân này đã được khẳng định bằng chức vô địch EURO 2024. Và tới World Cup 2026, lối chơi của ông được phát triển lên 1 tầm cao mới.

Để hiểu triết lí của De La Fuente và sự thành công của ông, cần nhấn mạnh rằng đội tuyển Tây Ban Nha dự World Cup 2026 là sự tập hợp của những cầu thủ hầu hết vừa trải qua mùa giải đáng thất vọng hoặc bị ảnh hưởng bởi chấn thương.

Unai Simon, thủ thành chỉ để lọt lưới duy nhất 1 bàn ở World Cup 2026, vừa trải qua mùa giải khó khăn cùng Bilbao, đội bóng về đích ở nửa dưới La Liga. Tương tự là trường hợp của Laporte. Trong khi đó, Pedro Porro suýt phải chia tay Premier League qua mùa giải thất vọng của Tottenham. Cucurella cũng chẳng để lại nhiều dấu ấn ở mùa giải đáng quên của Chelsea.

Rodri là nhân tố quan trọng của Tây Ban Nha nhưng ở mùa giải 2025-26, anh cũng thi đấu dưới phong độ vì ảnh hưởng của chấn thương. Fabian Ruiz vô địch Champions League cùng PSG nhưng chấn thương đã khiến tiền vệ này chỉ đá chính 13 trận ở giải quốc nội. Alex Baena và Dani Olmo cũng không thường xuyên được xếp đá chính ở CLB chủ quản. Còn với Oyarzabal, tiền đạo này chỉ ghi được 9 bàn thắng (không tính phạt đền) trong vai trò tiền đạo cắm ở Sociedad. Yamal là hi vọng sáng giá nhất nhưng cũng dính chấn thương trước thềm World Cup 2026. Tương tự là trường hợp của Nico Williams.

Nhưng điều quan trọng là sự tập hợp tưởng như rất làng nhàng đó lại tạo nên 1 tập thể gắn kết, nhuần nhuyễn dưới sự nhào nặn của De La Fuente. Đơn giản bởi theo quan điểm của nhà cầm quân này, ông cần những cầu thủ hiểu triết lí, sẵn sàng hi sinh vì nhau, hạn chế cái tôi. Ông không cần những chi tiết máy tốt nhất nhưng có thể tạo nên 1 bộ máy hoàn hảo.


Triết lí tập thể của HLV De La Fuente đã định hình thành công cho Tây Ban Nha ở World Cup 2026

Nếu so sánh giá trị ngôi sao, đội hình World Cup 2026 của Tây Ban Nha không thể bằng thế hệ năm 2010 với những tên tuổi lớn như Casillas, Pique, Ramos, Xavi, Alonso, Busquets, Iniesta hay David Villa. Đó là đội hình toàn sao, gồm những huyền thoại đang ở đỉnh cao sự nghiệp.

Lối chơi pressing và kiểm soát bóng mà De La Fuente áp dụng ở World Cup 2026 là sự nâng cấp đáng kể so với EURO 2024. Triết lí này đòi hỏi tinh thần tập thể rất cao bởi tất cả các vị trí đều phải tích cực tranh cướp bóng, áp sát, khiến đối thủ mắc lỗi hoặc không thể hiện được ý đồ chiến thuật của mình. Ngay từ tuyến đầu, Oyarzabal đã phải sắm vai 1 hậu vệ. Và ở vị trí thấp nhất, Unai Simon cũng thường xuyên dâng cao để cản phá các pha phản công tốc độ của đối thủ.

Như thừa nhận của De La Fuente, Tây Ban Nha không phải đội bóng hoàn hảo. Điểm yếu của họ là khả năng tận dụng cơ hội. Số liệu thống kê cho thấy điều đó khi họ tạo ra chỉ số bàn thắng kì vọng (xG) cao nhất World Cup 2026 (17,48) nhưng chỉ ghi được 14 bàn thắng. Mikel Oyarzabal dù đã ghi 5 bàn ở World Cup 2026 nhưng dù sao vẫn chỉ là 1 cầu thủ chạy cánh đã chơi vị trí trung phong được hơn 1 năm.

Khả năng tận dụng cơ hội hạn chế là 1 trong những nguyên nhân khiến Tây Ban Nha phải cần thêm 30 phút hiệp phụ để định đoạt trận chung kết. Nhưng điều quan trọng là La Roja có thừa sự kiên nhẫn và điềm tĩnh để đi tới kết quả cuối cùng. Phẩm chất này đã định hình lên lối chơi của Tây Ban Nha dưới thời De La Fuente.

Với lối chơi mang đậm chất tập thể, giàu kĩ chiến thuật, rất khó để tìm ra ngôi sao nổi bật nhất trong đội hình của Tây Ban Nha. Rất hợp lí khi FIFA quyết định trao giải QBV World Cup 2026 cho tiền vệ Rodri.


Rodri là đại diện cho lối chơi tập thể của Tây Ban Nha ở World Cup 2026

Rodri không ghi bàn, không kiến tạo ở World Cup 2026 nhưng là đại diện tiêu biểu nhất cho lối chơi tập thể của Tây Ban Nha. Ở giải đấu năm nay, tiền vệ của Man City là người dẫn đầu về số đường chuyền (799). Anh đã thể hiện rõ vai trò thủ lĩnh, cầm nhịp và dẫn dắt lối chơi gắn kết cho La Roja.

Nhìn lại quá khứ, không ít chức vô địch World Cup in đậm dấu ấn của những cá nhân kiệt xuất. Trường hợp của Messi ở World Cup 2022 là 1 minh chứng. Nhưng ở giải đấu năm nay, thầy trò De La Fuente đã định hình thành công theo 1 cách khác, phù hợp hơn với môn thể thao luôn được coi là tập thể như bóng đá.

Thành Nam
Hãy đánh giá bài báo
Bình luận của độc giả
Hãy tham gia đóng góp ý kiến, bình luận cho bài báo này!
Để tham gia đóng góp ý kiến, bình luận bài báo, hãy đăng ký thành viên!